• youtube
  • facebook
Loading...

Năm nào cũng thế, cứ đến mùa thi, đây chính là bài viết được chia sẻ và gây xúc động mạnh nhất

Dù đã đăng tải cách đây 4 năm nhưng thực sự Đừng đổ thừa cho bố của nhà văn 9x Sơn Paris chưa bao giờ giảm nhiệt mỗi kì thi tới.

Mỗi mùa thi đến, đã chẳng còn xa lạ gì những hình ảnh khiến ta nghẹn ngào, đó là gương mặt hồi hộp của mẹ giữa tiết trời oi ả, đó là nơi góc nhỏ quán nước bố thấp thỏm đứng ngồi không yên, đó là cái ôm vội vàng kèm theo lời chúc nhẹ nhàng của chị gái dành cho cậu em trước giờ vượt vũ môn… Rồi đâu đó, trên con đường đông đúc những ngày thi cử, chúng ta lại thấy quen quen, ô hay năm đó mình cũng thế, mới đó đã cả chục năm đi qua rồi, chúng ta nhẩm bụng, chắc ngày đó trong lòng mẹ cha cũng nóng như lửa đốt…

Bài viết của nhà văn Sơn Paris dù đã đăng tải cách đây 4 năm vẫn được các trang thông tin đặc biệt yêu thích khi mùa thi tới

Thi cử là chuyện của thí sinh nhưng thực tế thì những người phải suy nghĩ nhiều nhất lại là các bậc phụ huynh. Người ta vẫn nói, nếu ai muốn hiểu lòng cha mẹ, hãy cứ đến cổng trường vào những ngày thi, quả nhiên không chệch đi đâu được. Khi các sĩ tử đang đấu trí trong phòng thi, cân não với từng con số, từng câu văn thì ở ngoài kia, giữa thời tiết dở dở ương ương của mùa hè, lúc thì nắng như đổ lửa khi lại rầm rì đổ mưa ào ào có những ông bố bà mẹ cũng đang đếm từng phút chờ mong, chỉ mong con bình tĩnh và làm được bài như ý.

Đến hẹn lại lên, đây chính là bài viết được dân mạng chú ý nhất trước và sau mỗi kỳ thi lớn

Mùa hè gắt bỏng đến mấy cũng chẳng thể như sự lo lắng trong lòng những người làm cha làm mẹ. Những câu chuyện ngoài cánh cổng trường được mở ra giữa các ông bố, chẳng có công việc, chẳng có băn khoăn cơm áo gạo tiền, chẳng cuộc đời, cũng chẳng mộng ước, chỉ xoay quanh 4 chữ “con tôi” - “con em”, thân thân thương thương, chen lẫn bao nhiêu xúc cảm.

Bất cứ Fanpage nào chia sẻ bài viết này cũng đều nhận về hàng ngàn lượt tương tác

Những ngày kỳ thi diễn ra, một bài viết đã 4 năm nay lúc nào cũng được dân mạng chia sẻ rầm rộ và để lại vô vàn bình luận ngọt ngào, đó chính là “Đừng đổ thừa cho bố” của nhà văn 9x Sơn Paris. Bài viết như một lời nhắn nhủ tới tất cả các sĩ tử, những cô cậu học trò tuổi mới lớn luôn cứng đầu, muốn chứng tỏ, đã hơn một lần đổ thừa những câu chuyện của cá nhân cho lỗi của gia đình. Hơn thế, “Đừng đổ thừa cho bố” còn là một lời cảm ơn mộc mạc gửi tới những người bố vĩ đại cả cuộc đời dùng đôi vai, đôi tay rắn rỏi của mình để chở che cho các con.

Cựu thủ khoa Học viện Ngoại giao được bạn trẻ mến mộ qua những tựa sách vạn bản

Nhà văn 9x cũng vô cùng bất ngờ khi bài viết liên tục được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội, các diễn đàn, các chủ đề radio dành cho giới trẻ. Cựu thủ khoa Học viện Ngoại giao cho rằng: “Sức sống của “Đừng đổ thừa cho bố” suốt 4 năm qua khiến tôi liên tưởng tới những bài hát được ngân nga mỗi mùa thi tới, có lẽ đó là những lời giấu sâu trong lòng của mỗi người con, chẳng có dịp để nói ra, chỉ chờ đợi một người giúp mình thổ lộ”.

Hiện tại, nhà văn Sơn Paris đang bận rộn với công việc đào tạo ngôn ngữ viết, là người trực tiếp tư vấn chiến lược phát triển của các nhãn hàng, thời gian dành cho những bài viết trên cộng đồng mạng đã vơi đi nhiều, bởi vậy, có thể nói “Đừng đổ thừa cho bố” là một dấu ấn của Sơn Paris trong danh sách những câu chuyện cuộc sống giàu ý nghĩa.

Nhà văn 9x Sơn Paris - Chủ nhân của bài viết gây sốt mạng suốt 4 năm liền Đừng đổ thừa cho bố

Cùng đọc lại bài viết được yêu mến và chia sẻ nhiều nhất mỗi khi mùa thi đến này nhé:

“ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO BỐ...

Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn đúng tý nào không?", "Liệu được mấy điểm"... Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ...

Bố im lặng...

Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Bảy đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể. Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm con. Lúc thi xong, con cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình, và cả bố: "Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!".

Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng con lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả con.

Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười. Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện, nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.

Bố toàn tâm toàn ý lo cho con. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi.

Vì thế. Tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy.

Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho ba đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa ba cũng không tài giỏi. Ba khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Thật ra, ba có phép màu.

Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Ba còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.

Đừng quên nhé...

Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên ba cũng đang khóc vi tự hào.

Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, ba vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con…”.

create

Ngọc Nguyễn / Tin nhanh Online